Đưa em về phía rét

Đưa em về phía rét

Hoa đào ấy còn tìm em giấu lửa
Khói như chăn đắp ấm cả chân trời
Chân em mềm như chợt lá mùng tơi
Mùa xuân đến đôi ta còn níu rét..
Vỏ cây đắp lên ta thành lộc biếc
Trời run run chừng tiếc chuyện ban đầu
Em đây mà nỗi rét ở đâu đâu
Ta ngơ ngác cột nhau bằng sợi tóc…
Mùa đang đợi em về khoe dáng vóc
Đêm ba mươi sông réo gọi như còi
Em một mình cười khóc với gương soi
Chăn gối ấy chờ trời anh lửa rét…
Chúng ta vịn vào nhau qua nỗi ghét
Để một lần nhận biết có niềm yêu
Tóc xanh xưa mây trắng nối như diều
Đừng bay mất để mình anh gió bấc…
Mùa xuân sẽ đưa em về đất Bắc
Mưa bụi như khói bếp rắc xanh ngày
Trái tim là chim sẻ trú bàn tay
Xin lửa níu em về anh nhuốm rét…