Biển mùa này lạnh lắm phải không anh
Nhớ năm ấy anh ra đi trời lạnh
Em nằm nghiêng nghe gió về hiu quạnh
Biển cồn cào sóng giật nỗi cuồng điên.
***
Anh đi rồi để lại lời nhắn riêng
Tinh mơ thức em giật mình thổn thức
Cuống rối rít chả biết làm sao được
Ngậm tủi hờn nấc giận lúc gần bên.
***
Biển như em hiền dịu cam chịu quen
Ôm mặn muội muối chắt dần để sống
Cứ mãi trông cánh hải âu bay bổng
Đưa thuyền về sau mỗi trận bão rung.
***
Run trong lòng sợ lắm anh biết không
Thuyền đi mãi cánh thư không tái bút
Ôm bờ yêu thầm thì em ao ước
Một lần thôi thỏa khao khát tương phùng
***
Mùa đông này quấn chăn gối lỏng ôm
Thèm tiếng sóng cuộn bập bùng giỡn nhịp
Đau đáu mơ một đêm thuyền ngược nước
Thủy triều duềnh em dựa mạn thuyền anh.
***
Lưu trong lòng lời tự tình bao đêm
Gói chung thủy giữ yên miền hiu quạnh
Nơi xa lắc chắc hiểu lòng biển giận
Mãi chưa về thao thức nhắc biển ơi!