Hôm trước, mình ngồi lai rai với mấy anh em chí cốt độc thân vui tính. Sau khi rượu đã bão hòa trong máu, chuyện cũng chẳng còn gì để nói thì một cậu em thân thiết bá vai mình, trịnh trọng đưa ánh mắt nhìn khắp anh em trong mâm mà rằng:
“Nếu ai từng ngồi nhậu với anh tôi – Thắng trọc – thì đều biết anh ấy chẳng bao giờ ăn ớt, đặc biệt là ớt quả. Cứ nhập mâm thì việc đầu tiên phải gọi bằng được 1 bát nước chấm không cay. Các ông có biết vì sao không??? Vì có liên quan đến hoàn cảnh của anh ấy”.

Cả bàn lặng đi suy ngẫm.
Cậu em rưng rưng nước mắt nói tiếp. “Anh ấy vất vả lắm, phải nuôi con nhỏ, bố mẹ già nên không dám ăn những thứ có hại cho sức khỏe, sợ tổn thọ không làm hết phận của người cha, người con”.

Sợ ăn ớt vì câu chuyện trong quá khứ

Sợ ăn ớt vì câu chuyện trong quá khứ

Cả bàn rơm rớm nước mắt.
Thằng bạn nhà thơ chơi từ thời đại học ngồi cạnh chêm vào: “Đúng, đúng. Thằng Thắng còn lấy vợ nữa nên nó sợ ăn nhiều ớt bị yếu sinh lý, không lấy được vợ tiếp, mang tội bất hiếu với cha mẹ”.
Anh em cả bàn lại càng đồng cảm, cứ lặng đi không nói được lời nào.
Mình thì nghe xong hoang mang vãi vì không hiểu 2 thằng bạn lấy cơ sở khoa học nào mà phán kiểu “lương y như… Từ Dũ” vậy.

Còn chuyện mình không ăn ớt, sự thật là thế này.
Ngày còn bé mình hiếu thảo lắm, luôn muốn làm giúp bố mẹ các việc lặt vặt trong nhà. Hồi mình 5 tuổi, có lần mẹ nhờ mình lấy kéo cắt rổ ớt tươi thành từng khúc ngắn để bà bỏ vào ngâm dấm. Mình rất vui vì được mẹ nhờ nên vừa làm vừa ư ử hát. Đang cắt đến đoạn cao trào thì mình mót tiểu. Như một cánh én báo hiệu mùa xuân, mình bỏ kéo chạy lướt trên nền gạch hoa vào nhà vệ sinh để cầm vòi xả lũ.

Vừa quay ra trưa được 10s thì mình rống lên thảm thiết. Trong quần như có hàng vạn con kiến lửa nhằm thẳng quân thù mà đốt. Cô dược sĩ trẻ măng cạnh nhà nghe tiếng mẹ hoảng hốt chạy sang vạch xxx của mình ra kiểm tra và kết luận mình bị bỏng ớt ở nơi nhạy cảm. Mẹ mình phải nhờ người ra quán nước mua 50 đồng tiền đá lạnh về chườm cho mình nửa tiếng thì cơn nóng mới dịu đi. Từ đó, nhìn thấy ớt là mình kinh hãi.
Chuyện đơn giản vậy thôi.

Bài học rút ra là, có nhiều thứ xuất hiện thường xuyên trước mắt chúng ta nhưng chúng ta không bao giờ biết được nguyên nhân chính xác là gì. Chúng ta luôn nghĩ ra những lý do rất lớn lao và phức tạp. Nhưng sự thật nhiều khi lại vô cùng giản đơn.
Dẫu vậy, nếu ai đó không đọc được tút này và có thắc mắc vì sao Thắng trọc không bao giờ ăn ớt, mong các bạn hãy tham khảo 2 lý do vô cùng nhân văn và sâu sắc mà những người anh em của tôi đã nêu ra ở trên để mà lý giải. Còn lý do thực sự hơi tế nhị, nên tôi chỉ viết ra đây mà không thể dày mặt kể với tất cả mọi người.